Anh hùng và ác nhân, hai mặt của một đồng xu

Có bao giờ bạn tự hỏi anh hùng là gì chưa, là một người luôn đứng về phái lẽ phải chống lại cái xấu xa độc ác, chống lại cái phi nghĩa, chống lại cái bất công.

Trước đây thời chiến tranh thế giới thứ nhất các siêu anh hùng kiểu “Mỹ” này vốn được sáng tạo ra để đứng về phía “nước Mỹ” và các đồng minh một cách cụ thể. Superman của DC Comics tuyên thệ chiến đấu vì “những người dân thường”. Anh chống lại bất công và hủ bại trong một xã hội hậu khủng hoảng kinh tế. Batman thề sẽ trả mối thù giết cha mẹ bằng cách “dành cả tuổi thanh xuân chiến đấu với bọn tội phạm”. Wonder Woman thì đơn giản chỉ cần sự thật và tình yêu. Có thể nói Superman có phần hơi “cánh tả”, Batman lại hơi “cực hữu”, trong khi Wonder Woman thì lại hơi lý tưởng hóa đến mức vô lý, nhưng họ đều “đứng về phía Mỹ”. Kẻ thù luôn bị lên án chính là phát xít Đức.

Marvel cũng tương tự như vậy với những siêu anh hùng thời kỳ đầu như Captain america, Ironman .v.v

“Chủ nghĩa anh hùng” hay “chủ nghĩa côn đồ”?

Bộ truyện tranh Watchmen của tác giả Alan Moore ra mắt vào năm 1987 là một trong số những câu chuyện đầu tiên gợi ra ý tưởng rằng những người thích mặc đồ kỳ quái và tấn công người khác chắc chắn có vấn đề về tâm lý, hoặc phải ra tòa án binh. “Chủ nghĩa anh hùng” càng ngày càng giống “Chủ nghĩa côn đồ”.

Khi người hùng như Batman tự cho mình cái quyền phán xét tội ác của bất kỳ ai, và thẳng tay đấm gẫy răng, đánh tàn phế một tay buôn ma túy nào đó rồi mới đưa đến sở cảnh sát trong tình trạng sống dở chết dở.

Anh Hùng và Ác Nhân cũng giống như như 2 kẻ tâm thần, có vấn đề về tâm lý.

Nhắc đến đây chúng ta không thể không nói đến một gã cực kỳ nổi tiếng

và không ai khác một kẻ phản diện có đông đảo người hâm mộ thuộc hàng bậc nhất trên thế giới điện ảnh không ai khác chính là Joker, hắn đúng nghĩa là một tên tâm thần kinh tởm nhưng trước đó hắn cũng chỉ là một người bình thường

Batman: The Killing Joke là một trong những bộ truyện kinh điển xoay quanh hai nhân vật Batman và Joker. Bộ truyện này cũng đã hé lộ một nguồn gốc khác của Joker, và đương nhiên, chịu ảnh hưởng không nhỏ từ câu chuyện trên.

Trong truyện, Joker từng là một trợ lý phòng thí nghiệm của nhà máy hoá chất Apex, sau đó bỏ đi để làm một diễn viên hài – tuy nhiên sự nghiệp không thành công đã khiến hắn phải tìm cách để trang trải cho cuộc sống một cách nhọc nhằn và nghèo khó. Về cơ bản hắn vốn là một người tốt chỉ là khi cuộc sống đến bước đường cùng con người ta không muốn cũng phải điên
Và điều kỳ lạ là Batman lại chính là nguồn gốc tạo nên gã hề này, khi truy đuổi và khiến hắn rơi vào thùng hóa chất trong nhà máy. Hăn tỉnh dậy với mái tóc xanh, làn da nhợt nhạt và điên loạn tột cùng.

Như chúng ta đã biết thì cuộc chiến của Batman và Joker luôn khiến cho người ta háo hức tột cùng bởi nó không chỉ là sàn đấu trí tuệ căng thẳng của thám tử vĩ đại nhất thế giới DC với hoàng tử tội phạm mà còn là cuộc hội thoại với chính bản thân Batman với tâm trí phân cực lúc nhà một nhà tỉ phú hào hoa nhưng ban đêm lại là cơn ác mộng của bọn tội phạm, nắm đấm đôi khi là cách để Batman thỏa mãn cơn giận giữ, sự căm hận với bọn tội phạm đã cướp đi cha mẹ của mình trong một con ngõ bẩn thỉu và tối tăm . Anh ta đôi lúc cũng tự hỏi rốt cuộc mình là Batman hay Bruce Wayne.

Batman và Joker chính là 2 măt của một đồng xu, bởi vì gã hề luôn thực hiện hành phi phạm tội của mình không theo một qui tắc, một chuẩn mực nào của tội phạm hắn luôn cười như đó chỉ là một trò chơi không hơn không kém và hắn biết được Batman dù có giận dữ mất mát đến đâu anh ta cũng không không bao giờ bước qua cái ranh giới mà anh ta đặt ra, đó là giết người. Còn hắn thì không hề cảm thấy điều gì, hắn cũng không có gì để mất, điều duy nhất bất biến chính là nụ cười luôn nở trên môi.

KẺ XẤU THÌ LUÔN CƯỜI , CÒN ANH HÙNG THÌ LUÔN ĐAU KHỔ

Tôi vẫn luôn đau đáu một điều, tại sao kẻ xấu thì luôn mỉm cười khi làm việc xấu và anh hung thì luôn giận dữ ?
Vì kẻ xấu cảm thấy thỏa mãn với việc mình đang làm, còn anh hùng thì luôn sống trong một cảm xúc khuôn mẫu
Và tôi được trao tay cuốn sách từ một người bạn thân đó là “Trò chuyện với ác quỷ” như một nhân duyên kỳ lạ nào đó.
Là một cuốn sách kỳ lạ khai thác những mặt tối của con người theo một góc nhìn trực quan. Tôi tìm thấy những sự bóc tách đến trần trụi những điều kỳ lạ dẫn dắt ta đi từ ngạc nghiên này đến ngạc nghiên khác, Chúng ta luôn học cách để chế ngự phần con và phần người. Sự gò bó chính là nào là khuôn phép và đúng đắn đã bóp nghẹt con người ta phải tuân theo cái gọi là sự đúng đắn hay “lẽ phải”.

Theo tôi nghĩ nghĩ về cơ bản, ” lẽ phải ” hay ” công lý ” đều thứ lý thuyết được viết nên bởi số đông và những người chiến thắng. Giả dụ ăn thịt người và ăn thịt lợn. Về cơ bản đều là ăn thịt cả, nhưng ăn thịt lợn thịt gà thì không sao, nhưng ăn thịt người thì sẽ bị pháp luật phán xét vì việc đó bị số đông con người không ủng hộ và muốn bài trừ, còn ăn thịt lợn thì được số đông đồng tình nên nó được ” hợp pháp hóa “. (Nếu ai đã từng đọc hoặc xem Hannibal sẽ thấy một góc nhìn khác mặc nhiên là bệnh hoạn)

Ác quỷ: “Lẽ phải” là một thứ giáo điều, bởi chính cái thứ “lẽ phải” mà các ngươi ôm trong lòng sẽ khiến các ngươi dằn vặt

Khi một con mèo cướp và ăn những con cá bày trước cửa tiệm nhưng nó không có cảm giác tội lỗi về việc đó. Đấy là vì trước đấy không có ai dạy nó rằng ăn cắp là việc xấu
Trong một bộ phim ưa thích của tôi mà hẳn rất nhiều bạn trẻ đều biết Captain America Civil War có một câu nói mà tôi khá thấm của tướng Thunderbolt Ross ” “Trong vòng 8 năm sau khi Stark tự giới thiệu mình là Iron Man, số lượng những người có năng lực đặc biệt đã tăng lên đáng kể. Trong cùng quãng thời gian đó, số lượng những sự kiện mang tính nguy hiểm toàn cầu cũng tăng lên với tốc độ chóng mặt.” và kẻ ác trong phim không hề hùng mạnh, hắn chỉ muốn những người hùng toàn năng bộ lộ những góc khuất trong tâm hồn mình đề họ tự nội chiến mà thôi.

Kẻ xấu thì luôn mỉm cười vì hắn thỏa mãn với những gì mình đang làm

Ác quỷ không giống như thiên thần đem đến niềm tin và giấc mơ, Ác Quỷ mang đến sự thật về các góc khuất mà con người thường cố tình trốn tránh. Và anh hùng mà chúng ta luôn muốn được làm, đôi lúc lại chính là khát vọng muốn thế giới này hỗn loạn.

Tôi nghĩ rằng, sự vỡ lẽ trong mạch tư duy của mình luôn bắt tôi đi tìm một điều gì đó khác. Và tôi thích sự khác độc và lạ ở cuốn sách này, nó khiến tôi cảm thấy rung mình, một sự hồi sinh một cái tôi khác trong góc khuất tâm hồn mình.

cre: Nguyễn Việt Thái (The EDEN)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *