Từ khi nào bạn cảm thấy tình yêu thực sự không còn quan trọng nữa?

Kể từ khi hai người thật sự trở thành người nhà với nhau.

Kết hôn được hơn một năm, tôi bỗng nhiên cảm thấy vô cùng thoải mái, dễ chịu lúc ở chung một chỗ với chồng. Khi anh ấy ở nhà, tôi hoàn toàn có thể thả lỏng bản thân, đây là kinh nghiệm lúc học tiểu học tôi đã có được, chính là tôi hoàn toàn tin tưởng, dựa dẫm vào người khác, anh ấy là chí thân của tôi.

Kể từ lúc đó, tình yêu đã không còn sức hấp dẫn với tôi nữa. Tôi đã xóa hết những người bạn trai cũ còn giữ liên lạc với mình, tôi không muốn bất kỳ ai tới phá vỡ sự bình yên này. Sự rung động con tim cũng chẳng sánh bằng sự an nhàn, thoải mái này.

Ví như ngày hôm qua, tôi đọc sách rồi viết lách trong phòng sách, đến khi khát quá không chịu được, đi ra ngoài lấy nước uống, woah, trên bàn ăn đã dọn sẵn cơm chiên trứng thơm ngon, mà quá trình này chồng không hề nói với tôi rằng “Anh đi nấu cơm nhé” “Trưa nay ăn gì nhỉ? Cơm chiên trứng nhé?”

Chúng tôi đã không cần phải nói nhiều lời với nhau nữa, tôi lăn lộn trong vòng tay anh, anh ấy biết phải đáp lại tôi thế nào. Chúng tôi ở bên nhau bốn, năm mươi ngày đến phát chán, chồng tôi hơi tiếc nuối nói: Phải đi làm rồi, không có cách nào ở cùng em được nữa.

Sự đồng hành ấm áp này đã vượt qua cả sự kỳ vọng về tình yêu.

Thuở thiếu thời, yêu một người vẫn luôn tưởng tượng sau này sẽ cùng nhau trải qua những thăng trầm, cùng nhau gây dựng một tương lai tươi đẹp.

Mà bây giờ, tôi thường nói chuyện với chồng mình nếu như bị ung thư thì ở nhà chờ chết hay là đến bệnh viện? Sau này thất nghiệp thì đi bán cơm hộp hay đi nhặt phế liệu?

Đúng vậy, tôi đã chấp nhận một người chồng như thế, một người chồng đi nhặt phế liệu, một người chồng bị bệnh. Có lẽ, đó chính là câu nói trong lời thề đó, bất kể anh giàu có hay nghèo khổ, mạnh khỏe hay bệnh tật, em luôn bằng lòng đồng hành cùng anh suốt cuộc đời này.

Bỗng nhiên nhớ đến nhiều năm trước, một bạn nam hỏi tôi nhìn nhận thế nào về “hôn nhân là nấm mồ của tình yêu”? Bây giờ tôi muốn nói rằng, có một hôn nhân bền vững, tôi còn cần gì tình yêu đom đóm? Cảm giác thích thú, ham muốn mãnh liệt đó chẳng thể nào so được với sự an lòng, dễ chịu này.

Người dịch : Hiên nhà mùa xuân.

5/5 - (4 bình chọn)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.